Cái ghế băng
ở công viên có vẻ khá lạnh lẽo, nhưng vì nó là
chỗ duy nhất vắng vẻ nên tôi bước tới,
ngồi xuống đọc sách. Cạnh cái ghế là
một cây liễu to, lá rủ loà xòa. Đây quả là
chỗ hợp với tôi vì nó có vẻ rất cô
đơn và buồn, và bây giờ thì tôi đang rất
thất vọng với cuộc sống.
Nhưng dường
như tất cả những điều đó chưa
đủ để làm tôi phát chán, có một cậu bé
đi đến gần tôi như để phá đám. Nó
thở hổn hển, chắc là mệt vì chơi với
đám bạn. Nó đứng ngay trước mặt tôi,
đầu hơi nghiêng, nói giọng rất phấn khích:
- Xem cháu tìm
được gì này!
Trong tay nó là
một bông hoa, trông hết sức "thê thảm": các
cánh hoa đã héo hết, bản thân bông hoa cũng bé và có
vẻ ốm yếu, dường như bị thiếu mưa
hoặc thiếu ánh sáng.
Muốn
thằng bé đem bông hoa héo rũ đi, tôi cố tạo
một nụ cười giả lả rồi quay đi
chỗ khác. Nhưng thằng bé tiến lại gần hơn
chút nữa, nó ngửi bông hoa với vẻ mặt hớn
hở và kêu lên vẻ đầy ngạc nhiên:
- Nó thơm
thật đấy! Chình vì thế nên cháu mới nhặt
nó đấy chứ, cháu tặng cô này!
Thực
tế, tôi đang buồn đến mức tôi chẳng
quan tâm là bông hoa có thơm không, hay là màu gì, nhưng tôi
nghĩ nếu không cầm bông hoa thì thằng nhóc dai
dẳng này chắc không bao giờ chịu đi. Cho nên tôi
với tay ra phía bông hoa và trả lời:
- Được
rồi, cô cảm ơn nhé!
Nhưng thay vì
đưa bông hoa vào tay tôi, nó lại giơ bông hoa vào
khoảng không. Đến lúc này, tôi mới nhận ra
rằng... thằng bé không nhìn thấy gì cả! Nó bị
mù! Tôi lặng người đi khi đón lấy bông hoa
trong tay nó. Đó là bông hoa đẹp nhất.
- Không có gì
đâu cô ạ – Nó mỉm cười rồi chạy
đi chơi tiếp.
Còn tôi
ngồi lại, tự hỏi tại sao nó có thể "nhìn
thấy" một người nữ ngồi dưới
một cây liễu, tại sao nó biết tôi đang
buồn? Có thể trong trái tim bé nhỏ của nó có
một "đôi mắt" khác chăng?
Khi tôi quay ra
tìm thằng bé, tôi thấy nó, tay đang cầm một bông
hoa màu vàng, sẵn sàng đem niềm vui đến cho
một người khác. Nó đang tiến lại gần
một ông cụ ngồi đơn độc trên băng
ghế gần bồn nước...