Ngày nọ, tôi đi xe buýt từ New Jersey đến
New York, khi xe chạy tới gần một trạm thu phí
của xa lộ cao tốc thì tôi phát hiện có một
thanh niên chạy qua chạy lại ở trước
trạm, vội vàng bước tới trước
mỗi chiếc xe đang nộp phí, tay đưa ra
một tấm bìa giấy cho những người ở
trên xe coi. Lúc đó, những người trên xe của tôi
rất hiếu kỳ, ai cũng phỏng đoán, có người
đoán là quyên tiền, có người đoán là kháng
nghị. Cho đến khi người đó chạy
tới trước xe của chúng tôi rồi đưa ra
tấm bìa giấy chỉ viết "Cười" và
hình một bộ mặt đang cười tươi.
Hai tuần sau đó, mỗi lần tôi đi qua
trạm thu phí, đều thấy người thanh niên
đó. Tuy anh thở hổn hển, người ướt
đẫm mồ hôi nhưng mặt luôn nở nụ cười
tươi. Cậu ta không nói một lời nào nhưng tôi
thật sự xúc động sâu xa vì sự chân thành
của cậu ấy. Cho dù chữ viết trên tấm bìa
giấy của cậu ta đơn giản, hình vẽ cũng
không đẹp nhưng mọi người trên xe đều
nở nụ cười rất tự nhiên.
Những ngày sau đó, tuy cậu ấy đã không còn
xuất hiện nữa, nhưng mỗi khi xe buýt chạy
tới gần trạm thu phí, khách trên xe đều nhìn
vọng ra bên ngoài, nói : "Tại sao không thấy cái
"ông cười" đó đâu nữa hả ?
" Dứt lời, mọi người lại nhìn
nhau mỉm cười.
Một tấm bìa giấy sơ sài, một bức hình
và chữ viết đơn sơ, nhưng chỉ cần
thêm vào đó một tấm lòng yêu thương, chân thành
và vui tươi thì có thể tạo ra hiệu quả
cực lớn.
Xã hội này thật sự có rất nhiều điều,
nhiều nơi để cống hiến. Ngoài những
vật hữu hình, chúng ta còn có thể đem đến
cho mọi người sự cổ vũ, khích lệ tinh
thần, khiến cho thế giới này đâu đâu cũng
tràn ngập niềm vui.